Kết nối yêu thương - Vun trồng trí tuệ
Thư của các con

Người mẹ thứ hai của tôi - Tú Anh (Ninh Bình)

Cập nhật vào 15:09 ngày 17/04/2019

“Sông có khúc, người có lúc”. Đã mang số phận là con người trong cõi đời này, ai chẳng có những lúc thăng, lúc trầm. Thường thì mọi người luôn coi gia đình là điểm tựa, là động lực mạnh mẽ giúp họ vươn lên giữa muôn vàn khó khăn nhưng đối với những người chẳng có một gia đình trọn vẹn như lũ trẻ chúng tôi thì nơi đâu là điểm tựa? Điều đó thật xa vời! Và mẹ Dung xuất hiện như một bà tiên bước ra từ những câu chuyện cổ tích với những phép màu nhiệm để biến những ước mơ của chúng tôi thành hiện thực, sưởi ấm trái tim non nớt của tôi trong những ngày đông lạnh giá.

Khi tôi sinh ra, tôi cũng được sống trong một gia đình êm ấm, hạnh phúc mà bao người ao ước. Nhưng nếu cứ mãi bằng phẳng như thế thì đâu phải cuộc đời. Những biến cố, những mâu thuẫn, bất đồng, những cãi vã,... đã khiến cho hạnh phúc gia đình – thứ mà tôi luôn trân trọng cứ thế dần dần rạn nứt, như giọt nước tràn ly chẳng thể nào lấy lại được. Tôi tổn thương, tôi khép mình và bắt đầu sống hướng nội. Mọi thứ sẽ chẳng thể khá hơn, cuộc sống của tôi sẽ vẫn là một bầu trời u ám như thế, hoặc biết đâu sẽ còn tồi tệ hơn nếu như mẹ không đến, không đem ngọn lửa của tình yêu và khát vọng đến thắp sáng cuộc đời tôi.
 

Thật ra, tôi đã được nghe kể về một tổ chức nào đó sẽ giúp đỡ tôi trước khi các mẹ về thăm. Tôi nghĩ là rồi cũng sẽ như những lần trước, đến trao quà rồi ra về mà chẳng kịp lưu lại chút ấn tượng gì. Và... tôi nghĩ về người đứng đầu tổ chức ấy. Một quý bà quyền lực – có thể là về kinh tế hoặc chính trị, một phu nhân quyền quý hay một doanh nhân thành đạt, một người nổi tiếng nào đó sẽ đến thăm tôi với bộ đồ sang trọng, trang sức đầy người cùng những phụ kiện hàng hiệu,... khiến tôi giống như một đứa trẻ nhỏ bé run rẩy trước con người mang tầm cỡ vĩ mô kia. Tuy nhiên, tôi vẫn hi vọng, vẫn háo hức, đợi chờ vì lời hứa hẹn của các bác trong xã: “Con sẽ yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên cho mà xem”. Đúng, họ nói không sai bởi vì ngay phút đầu gặp gỡ, tôi đã thực sự ấn tượng, không thể tin nổi vào mắt mình và trái tim tôi bỗng nhiên đập rộn ràng giống như một chú chim non rơi khỏi tổ tìm thấy hơi ấm của mẹ. Mẹ Dung bình thường như bao phụ nữ khác nhưng làm được những điều thật phi phường. Một người phụ nữ dáng gầy guộc, một vòng tay ấm áp ôm tôi vào lòng. Mẹ thật giản dị, giản dị từ cách ăn mặc, nói năng đến tình cảm, giản dị như dòng sông, con suối, như cây cỏ và chẳng mang cái cao sang, quyền quý như trong suy nghĩ của tôi. Chẳng hiểu sao, trong giây phút ấy, tôi lại bị thuyết phục đến như thế để rồi, lần đầu tiên trong đời, tôi trải lòng mình ra với mọi người, giãi bày hết những tâm tư giấu kín trong lòng bấy lâu này. Tôi nhớ mãi khuôn mặt phúc hậu, nụ cười rạng rỡ của mẹ và ấn tượng cả với ngọn lửa của tình yêu, niềm tin, hi vọng mẹ mang đến cho chúng tôi phía sau nụ cười ấy. Để rồi, tôi đã trao tình yêu cho người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường và đầy lòng nhiệt thành ấy – một con người xa nhưng không lạ ngay từ lần đầu gặp gỡ. Trò chuyện với mẹ trong buổi chiều đông lạnh giá ấy, những giọt nước mắt, những câu chuyện thầm kín,... tất cả đều không thể kìm nén được mà cứ thế trào lên, cuồn cuộn trong lòng tôi. Cuộc gặp gỡ nào rồi cũng phải đến lúc chia tay và một tình yêu khi rời xa tôi mới nhận ra nó đã sâu đậm tự lúc nào! Chia tay mẹ Dung mà trong tôi là vô vàn suy nghĩ, những cảm xúc kì lạ mà tôi chưa từng có trước đây. Giây phút ấy, tôi chỉ muốn chạy đến bên cạnh, ôm mẹ thật chặt để có thể ở bên mẹ them chút nữa và dù chỉ là một chút thôi, tôi cũng thấy ấm lòng biết chừng nào!

Nhận được những tình cảm vô giá của mọi người trong Khát Vọng, trong tâm trí tôi lại có thêm một mối quan tâm mang tên Khát Vọng và mẹ Dung. Tôi quyết định tìm hiểu về mẹ - người không những đã yêu thương, quan tâm, giúp đỡ tôi mà còn không ngại để tôi gọi tiếng mẹ đầy yêu quý. Cà... ngạc nhiên, bất ngờ, bối rối, cảm động,... bao cảm xúc vỡ òa, đan xen khó tả khi tôi nhìn thấy một phần của mình trong tuổi thơ của mẹ. 6 đứa em học hết lớp 9, bố mẹ li dị, là người duy nhất trong nhà được học đại học, mẹ nung nấu ý định phải làm gì đó để giúp đỡ những em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Đúng là chẳng ai hiểu nhau bằng những người cùng cảnh ngộ. Tôi cảm phục về nỗ lực của mẹ và những gì mẹ đạt được: Tốt nghiệp ĐH kinh tế quốc dân, từng hơn 10 năm làm công tác quản trị nhân sự cho Ngân hàng Công thương Việt Nam và một số tập đoàn kinh tế lớn. Nhưng cảm phục hơn cả là người phụ nữ ấy đã quyết định dừng lại, dành thanh xuân của mình để tập trung cho Khát Vọng nhằm tiếp lửa ước mơ cho nhưng em nhỏ có nguy cơ bỏ học. Tháng 9/2012, quỹ Khát Vọng (do mẹ Dung và nhiều tổ chức, cá nhân quyên góp tài trợ và điều hành) ra đời nhằm hỗ trợ vật chất, tinh thần cho các em học sinh nghèo cấp hai – cấp ba, lực học khá giỏi có nguy cơ bỏ học. Hơn ai hết, mẹ hiểu rõ những gì mà các em nhỏ phải trải quy và thực sự cảm động trước hoàn cảnh và sự nỗ lực không ngừng để vượt lên trên nghịch cảnh của các em. Mẹ chia sẻ: “Đây là lứa tuổi tạo rất nhiều thay đổi trong tương lai, là độ tuổi mới lớn, nhạy cảm về tâm lí nên rất dễ gặp rủi ro, là lúc các em bắt đầu biết lao động nên có thể sẵn sàng bỏ học để đi kiếm tiền. Nếu không có sự nâng đỡ kịp thời về tinh thần, không có người định hướng thì rất nguy hiểm”. Một tình yêu vô điều kiện không có bến bờ dành cho chúng tôi đủ để quỹ trở thành một tổ chức từ thiện đặc biết nhất trong những tổ chức đặc biệt. Người ta vẫn nói: “Của cho không quan trọng bằng cách cho” nên giúp đỡ không phải là tất cả, mẹ dành sự quan tâm cho chúng tôi đúng cách để chúng tôi không ỷ lại, dựa dẫm. Tôi vẫn nhớ mẹ từng nói: “Việc hỗ trợ kinh phí 1, 2 lần không tạo ra tương lai cho một đứa trẻ. Như việc chúng ta ném một viên đá xuống hồ xong nó lại im lặng. Cái đói về miếng ăn chưa là vấn đề mà là cái đói về tình người, về tương lai mới là quan trọng. Vì vậy, quỹ chọn cách hỗ trợ một khoản tiền nhỏ trong một thời gian dài để các em không bị quá phụ thuộc vào người khác. Khoản tiền để các em đủ sống, đủ trân trọng”.

Hơn 150 học sinh Khát Vọng, trải dọc đất nước Việt Nam xinh đẹp này, mẹ nhớ tên, nhớ mặt, nhớ hoàn cảnh của từng đứa, từng đứa một. Mẹ vẫn không quên thường xuyên hỏi han, quan tâm chúng tôi, xem dạo này chúng tôi ăn có no không? Mặc có đủ ấm không? Đi học có vui không?... Mẹ không quên dành cho chúng tôi những món quà nhân dịp lễ Tết, không quên động viên, định hướng để chúng tôi không bị sa ngã và dù cuộc sống có bộn bề, mẹ vẫn không quên dành thời gian về thăm chúng tôi. Mỗi lần mẹ về thăm, lũ trẻ chúng tôi lại háo hức, nôn nóng, xốn xang, hồi hộp biết bao, thậm chí còn hơn cả mấy bạn Sky đi xem Concert của Sơn Tùng M-TP. Ừ mẹ chính là thần tượng trong lòng tôi.

Và rồi, mẹ vẫn cứ đi, cứ đi, vẫn tiếp tục những cuộc hành trình đầy nắng và gió để đến với những mảnh đất xa xôi, đem tình yêu, niềm tin và khát vọng đến với các em nhỏ chưa may mắn để các em có động lực vươn lên. Mẹ đi từ Bắc vào Nam, từ Phú Yên, Nam Định,... đến Quảng Nam, Đà Nẵng,... và tương lai, mẹ vẫn sẽ tìm kiếm và đón các con vào Khát Vọng để các con có một gia đình thực sự ấm áp, hạnh phúc. Khong kêu ca, phàn nàn, không mong được đền đáp, mong ước lớn nhất của mẹ Dung là những đứa con Khát Vọng sẽ khôn lớn, trưởng thành, sẽ tự thể hiện bản thân và làm nên những điều kì diệu. “Cho đi không cần nhận lại” – đó là cách mẹ yêu thương chúng tôi nhưng mẹ Dung ơi, mẹ biết không, mẹ nhận lại được rất nhiều, rất nhiều những tình cảm ngây dại mà thiết tha của hàng trăm đứa trẻ - thứ mà không phải ai cũng có được đâu ạ! Với những nỗ lực và tình yêu của mẹ, mẹ xứng đáng nhận được nhiều hơn thế! Mẹ làm được những điều không phải ai cũng làm được hoặc dù có thể nhưng chắc gì họ đã làm và như một lẽ thường tình, mẹ sẽ nhận được những thứ vô giá người khác không nhận được.

Tôi cảm thấy mình còn may mắn hơn vô số người ngoài kia và hẳn là ông trời đã ưu ái ban cho tôi một đặc ân là được gặp mẹ, được đón vào Khát Vọng. Trong mắt tôi, mẹ quả thực là một người phụ nữ hoàn hảo, hoàn hảo một cách “không tì vết”. Mẹ dạy tôi cách yêu thương người khác hơn bản thân mình cùng bài học về đức hi sinh cao thượng từ chính những gì mẹ làm. Mẹ dạy tôi biết tự trọng và tôn trọng, biết đoàn kết, yêu thương và hợp tác với mọi người. Mẹ luôn ở bên động viên, khích lệ, tiếp thêm sức mạnh cho tôi để đối đầu với mọi khó khăn, thử thách. Mẹ giúp tôi nhận ra rằng phải tự tạo cơ hội và nắm bắt chúng, không nên cứ mãi trông chờ, hi vọng vào sự may rủi, ngồi đợi chờ cơ hội đến vì ông trời sẽ không đem bất cứ thứ gì đến cho những kẻ không biết lao động. Mẹ tiếp thêm niềm tin cho tôi vào con đường học vấn, tin là nó sẽ không bị dang dở để hứa hẹn một tương lai rộng mở, tươi sáng hơn. Tôi học được từ mẹ sự lạc quan, yêu đời, sự nỗ lực không ngừng để đem lại hạnh phúc cho mọi người, học được cách vững tin vượt lên số phận, vượt lên những mặc cảm của bản thân,... Tôi tìm được từ mẹ cách “trao đi thật nhiều, trao bằng tấm lòng chân thành, thiết tha nhất và bằng tất cả những tình cảm từ tận sâu trong đáy lòng vì ít nhất, những gì ta trao không có ý nghĩa về vật chất thi fcũng có tác dụng khích lệ người khác, nhen nhóm một tia hi vọng trong cuộc đời vô sắc của họ, khiến họ có niềm tin vào cuộc sống. Có một câu nói của mẹ Dung đã ảnh hưởng rất lớn đến tôi, khiến tôi thay đổi rất nhiều. Đó là: “Con hãy mở lòng ra với mọi người, con sẽ thấy cuộc đời này còn vô vàn những điều tuyệt vời thay vì đóng chặt trái tim, con sẽ chỉ nhận thấy những gì bất công, đau khổ, nhận thấy những thứ khiến con trở nên nhỏ bé và cô đơn”. Tôi vẫn nhớ, từng câu từng chữ ấy như khảm vào tâm trí tôi, khiến tôi nhìn lại chính mình để thay đổi bản thân. Và tôi đã tưởng tượng ra, nếu như không có câu nói ấy, liệu tôi có thể hoàn toàn “lột xác” như ngày hôm nay? Liệu có thể ngồi đây viết nên những dòng này với trái tim thổn thức vì thương, vì nhớ? Tình yêu thương của mẹ ngọt lành, mát rượi và dịu êm như dòng sông, con suối, ngày đêm hối hả, miệt mài chảy đến những chân trời xa lạ để tưới mát cho tâm hồn non nớt của những đứa trẻ bất hạnh đã phải gồng mình lên vì cuộc sống ở cái lứa tuổi đáng ra phải được yêu thương, chiều chuộng, được nâng niu trân trọng. Thế mà, cái xã hội đáng sợ ngoài kia khiến các em còn đau khổ hơn khi mà những định kiếnm những con người vô cảm,... làm các em bị xa lánh, hắt hỉu, mất niềm tin vào cuộc sống. Sẽ ra sao nếu mẹ không xuất hiện và đón các em về chung một mái nhà? Khát Vọng là nơi tôi đã thực sự coi là nhà của mình. Tôi cảm động biết mấy khi thấy mẹ bận bịu thâu đêm suốt sáng, lo tìm kiếm nguồn hỗ trợ từ các nhà hảo tâm, tìm thêm tình nguyện viên,... đặc biệtlà bao mồ hôi nước mắt suốt mấy tháng trời để chuẩn bị một kì trại hè chỉ kéo dài trong 7 ngày cho chúng tôi. Nhìn chương trình được dàn dựng công phu, những khách mời nổi tiếng – những người đã có những tác động tích cực đến suy nghĩ và hành động của chúng tôi sau mỗi lần giao lưu, những bữa ăn ngon và đầy đủ dưỡng chất, những hoạt động tập thể lí thú và bổ ích,... tôi biết đằng sau những điều tuyệt vời ấy là bao nỗ lực của tất cả mọi người, là bao đêm không ngủ của mẹ, là những buổi đầm đìa mồ hôi trong công tác chuẩn bị và là tất cả tình yêu thương của mọi người dành cho chúng tôi. Từ tận sâu trong tim mình, tôi muốn nói lên lời cảm ơn với mẹ, cảm ơn tình cảm đáng quý mà mẹ dành cho tôi. Cảm ơn mẹ suốt thời gian qua luôn đồng hành cùng tôi, chia sẻ với tôi bao niềm vui, nỗi buồn. Cảm ơn mẹ vì luôn tin tưởng tôi, luôn kì vọng rất nhiều ở tôi. Tất cả những điều ấy, tôi biết, tôi hiểu. Và bằng danh dự của mình, tôi hứa sẽ không để mẹ thất vọng về tôi. Dù không giỏi trong việc thể hiện tình cảm nhưng hôm nay, tôi muốn hét lên cho cả thế giới biết một điều là: “Tôi yêu mẹ, yêu mẹ rất nhiều!” Dù biết mẹ còn trẻ trung, sức khỏe cũng không còn dẻo dai như trước nhưng những cuộc hành trình ấy vẫn sẽ không có hồi kết. Chính vì vậy, tôi chỉ mong mẹ có thật nhiều sức khỏe và cháy mãi ngọn lửa nhiệt huyết để có thể đem tình yêu thương sưởi ấm mọi góc khuất tối tăm trên đất nước này. Bằng sự rung động của trái tim, tôi viết nên hai câu thơ dành tặng mẹ, cảm ơn tất cả những điều tuyệt vời mẹ dành cho chúng tôi:

“Lửa trong tim là ngọn lửa cháy mãi

Cháy miệt mài, cháy sáng cả tương lai!”

<Phạm Tú Anh – Ninh Bình>

 
1
Bạn cần hỗ trợ?