Kết nối yêu thương - Vun trồng trí tuệ
Thư của các con

Bức thư của con Tú Anh (Ninh Bình) sau Trại hè 2017

Cập nhật vào 10:29 ngày 17/04/2019

 

Thân yêu gửi mẹ Dung, mẹ Hà, mẹ Hương và tất cả những người con yêu thương trong gia đình Khát Vọng!

Trại hè kết thúc đã lâu nhưng những kỉ niệm ấy vẫn không thể xóa nhòa trong tâm trí con và con không thể đợi đến năm sau để nói lên tình cảm của mình.

Có kỉ niệm phút chốc rồi sẽ bị lãng quên nhưng những gì là đẹp đẽ, yêu thương thì không có gì có thể xóa nhòa. Con đã từng cảm thấy mình không có gì cả nhưng bây giờ, con nhận ra là mình đã có rất nhiều. Từ khi trở thành một thành viên của Khát Vọng, con luôn ghi nhớ một câu nỏi: “Tôi không vì không có đôi giày mới, nhưng đến khi nhìn thấy nhiều người còn không có chân để đi giày, tôi không còn thấy buồn vì điều đó nữa.”. Và con thấy mình là đứa trẻ may mắn vô cùng khi có 2 gia đình, 2 mái nhà – 2 nơi luôn yêu thương, che chở, bao bọc, quan tâm, chăm sóc và tin tưởng con rất nhiều! Mỗi người đều có một gia đình nhỏ của mình – nơi lưu giữ những gì đẹp đẽ, thiêng liêng và đáng trân trọng nhất. Nhưng con thì có nhiều hơn thế. Con còn có một đại gia đình tràn ngập yêu thương, nhiệt thành và đoàn kết. Đó là Khát Vọng – nơi có những người mẹ rất hiền, những người anh, người chị rất chu đáo, nhiệt tình và là nơi 150 bạn học sinh trên khắp dải đất hình chữ S thân yêu này thân thiết như anh em ruột thịt,... là nơi tuyệt vời như thiên đường mang lại hạnh phúc cho những đứa trẻ cần được chở che. Mỗi đứa trẻ đều xứng đáng có được một gia đình êm ấm, hạnh phúc, đều xứng đáng được yêu thương, che chở, được vui chơi và đến trường. Nhưng không phải ai cũng may mắn có được điều ấy. Và chính mẹ Dung đã dang rộng vòng tay đón chúng con vào Khát Vọng để bù đắp phần nào những thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần.
 

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, bao gồm Vũ Thị Dung, mọi người đang cười, mọi người đang đứng

Con thật sự xúc động vô cùng khi chứng kiến toàn bộ tình yêu thương của mẹ Dung, mẹ Hà, mẹ Hương đều dồn vào việc tổ chức Trại hè – Kết nối yêu thương, tạo cho chúng con một mái nhà vui vẻ, một sân chơi bổ ích mà chúng con chưa từng có được. Con chưa từng đi chơi một mình xa nhà như vậy nên ban đầu con cũng rất háo hức nhưng vẫn có chút lo lắng. Con sợ chỉ trong một tuần, con không thể hòa đồng với các bnạ, sợ con sẽ nhớ nhà mà tự bó buộc mình, sợ ở nhà một mình mẹ con không thẻ xoảy sở được việc nhà,... Con đã tự đặt ra cho mình rất nhiều vấn đề, rất nhiều câu hỏi. Nhưng tất cả đều biến mất ngay khi con bắt gặp nụ cười rạng rỡ của mẹ Hương khi đón tụi con ở bến xe, khi đặt chân vào trường Đào tạo Nông nghiệp I và nhất là khi được gặp mọi người. Phút ban đầu, con hơi e ngại, bỡ ngỡ khi con không quen ai khác ngoài các mẹ. Và rồi, con gặp những người bạn mới và ngay từ phút đầu gặp mặt, chúng con chào nhau bằng ánh mắt, nụ cười thích thú. Nói chuyện vài câu thôi mà chúng con đã thân thiết như quen biết nhau từ lâu. Con cũng khá bất ngờ vì vượt xa tưởng tượng của con, con chỉ mất 5 phút mà đã làm quen được cả phòng và bắt đầu nói chuyện vui vẻ, cởi mở, thân mật. Nghe lời mẹ Dung, con sang các phòng khác để làm quen với các bạn và đã nhận được sự chào đón rất nhiệt tình từ mọi người dành cho một thành viên mới như con, khiến con quên hết cơn say xe và cả nỗi nhớ nhà luôn cồn cào suốt chặng đường đi.

Trại hè Khát Vọng là một sân chơi mới lạ, thú vị và bổ ích nhất mà con từng được tham gia. Chỉ trong một tuần ngắn ngủi – thời gian không dài nhưng từng ngày, từng giờ trôi qua với con đều rất ý nghĩ và đáng trân trọng. Con đã học được rất nhiều điều tưởng chừng đơn giản mà thiêng liêng và đáng quý vô cùng! Trước hết, tham gia trại hè, con đã học được cách “cho và nhận”, cách trao yêu thương và nhận lại những gì tốt đẹp nhất từ mẹ Dung, mẹ Hà, mẹ Hương, từ các anh chị tình nguyện viên đã dành thời gian để ở bên chăm sóc, bảo ban tụi con và cả những nhà hảo tâm đã dành sự quan tâm, ủng hộ đặc biệt cho tụi con.

Trong 2 buổi đầu, con rất hứng thú với lớp học “Yoga cười” – một bộ môn hoàn toàn mới lạ với con. Ngay khi gặp thầy Hùng – một con người lúc nào cũng căng tràn sức sống và nghe cái tên “Yoga cười”, con đã mường tượng ra thứ gì đó rất thú vị, vui tươi và sôi động. Và hơn cả sự mong đợi, lớp học ấy còn mang lại cho chúng con những giây phút thư thái, thoải mái và những tiếng cười hồn nhiên, sảng khoái, xua tan đi hết những nỗi buồn và những vấn đề trong cuộc sống.

Trong buổi tiếp theo, tụi con được giao lưu với thầy Đại Hải bên Tài năng Việt cùng bài học chủ đề “Niềm tin và động lực” và vô cùng phấn khích với bài tập xếp ghế - tưởng đơn giản nhưng lại là một vấn đề nan giải khi đặt ra liên tiếp những mục tiêu cao hơn để thử thách bản thân. Thầy dạy cho chúng con biết mỗi người chỉ sống được 6083 ngày (thời gian hoạt động, không tính thời gian nghỉ ngơi), vì thế hãy sống nhiệt tình hết mình, sống trọn từng giây, từng phút. Con không thể nào quên cách xác định mục tiêu của cuộc đời mình và thời gian để đạt được mục tiêu ấy. Đặc biệt là công thức đi đến thành công mà thầy mang đến cho tụi con: Mục tiêu à Chiến lược à Hành động à Kết quả. Cuối buổi học là những cảm xúc lắng đọng, dạt dào khi thầy cho chúng con xem một clip về mẹ - một người mẹ mất con đã vô tình nhặt được một con chó và đem nó về chăm sóc như con mình nhưng cuối cùng, khi gặp lại đứa con bà lại không thể nhận ra chính đứa con của mình. Và ai cũng dồn hết tình cảm và những điều ấp ủ trong lòng bấy lâu nay để viết nên những lời yêu thương gửi đến cha mẹ trên những trang giấy đã nhòe đi vì nước mắt. Thầy đã cho chúng con rất nhiều, cả về tri thức và tâm hồn, khơi dậy những tình cảm yêu thương trong lòng mỗi người chúng con. Chúng con cũng vô cùng cảm ơn những món quà vô giá mà các bạn học sinh Tài năng Việt đã dành tặng cho chúng con – những người bạn chưa từng quen biết – những món quà có được từ chính sức lao động và óc sáng tạo của chính các bạn ấy.

Con cũng rất thích buổi trò chuyện với chủ đề “Ai là ngôi sao?” của cô Vân. Ngay từ phút đầu gặp gỡ, con nhìn thấy trong ánh mắt của cô sự dịu dàng, nhiệt huyết và yêu thương. Cô gửi gắm những bài học mà cô muốn truyền đạt cho chúng con qua chính những câu chuyện, cả những câu chuyện xưa cũ và cả những câu chuyện từ cuộc sống thực tại. Tụi con được hoạt động tập thể rất vui trong hoạt động tìm ra những đặc điểm của một ngôi sao với rất nhiều ý kiến khác nhau. Qua hoạt động này, con nhận thấy được sự sáng tạo và đoàn kết của tất cả mọi người. Chúng con còn tham gia một trò chơi rất thú vị, kích thích sự nóng vội và hiếu thắng của trẻ con, từ đó, cô rút ra cho chúng con một bài học vô cùng ý nghĩa: Trong cuộc sống, chúng ta hãy tiến về phía trước bằng chính sức lực của mình, nên cùng nhau tiến lên thay vì giẫm đạp lên người khác để làm bước tiến cho mình. Tuy rất mệt nhưng cũng rất vui và chúng con cũng đã nhận được rất nhiều từ sau buổi học hôm ấy.

Trong hoạt động buổi tối, chúng con nhận được một nhiệm vụ trong đêm “Thách thức danh hài” là mỗi nhóm cần chuẩn bị một tiết mục kịch chỉ trong vòng một tiếng cho tất cả các khâu: lên ý tưởng, kịch bản, chọn nhân vật, diễn tập,... Đây quả là một thử thách tưởng như không thể làm được nhưng cả 10 nhóm đã hoàn thành hết sức xuất sắc, chứng tỏ được khả năng của mình. Các tiết mục hoàn toàn là do ngẫu hứng, không đầu tư và diễn xuất cũng không có gì là công phu cả. Các bạn diễn mọt cách “mộc” nhất có thẻ nhưng chính điều đó lại bộc lộ rõ nhất tài năng và sự hồn nhiên, nhí nhảnh của các bạn, đồng thời cũng giúp gắn kết mọi người lại gần với nhau hơn.

Con ấn tượng nhất là buổi “Bàn về sự học” với cuộc Cách mạng tháng 7 – Cách mạng sự học mà thầy Giản Tư Trung mang đến cho tụi con. Ngay từ đầu buổi học, thầy đã đặt ra rất nhiều câu hỏi thú vị, khơi gợi sự sáng tạo và suy nghĩ của tụi con: Dân tộc Việt Nam ta luôn tự hào dù nghèo nhưng vẫn học giỏi. Nhưng cũng phải tự hỏi: Tại sao học giỏi mà vẫn nghèo? Cà thầy mang đến một phương châm sống: “Ngẫm hay muôn sự tại mình”. Vì vậy cho nên muốn thực hiện cuộc Cách mạng sự học thì trước hết chúng ta phải làm một cuộc cách mạng bản thân. Trước hết, ta phải học cách để sống còn và từ đó mà sống được và sống đẹp. Thầy giới thiệu với chúng con một phương pháp học mới (và theo con nghĩ là khóa chính xác và hữu ích): Sự học 2W1H – Sự học khai phóng với 3 nguyên tắc cơ bản:

1.       Why to learn and learn for what? (Tại sao học và học để làm gì?)

2.       What to learn? (Học cái gì để đạt mục tiêu?)

3.       How to learn? (Học như thế nào?)

Thầy đã để lại trong tâm trí con một câu nói rất có ý nghĩa. Nó đã trở thành động lực để con tiến lên phía trước trên con đường học vấn.

“Trời không sinh ra người đứng trên người, trời không sinh ra người đứng dưới người, tất cả đều do sự học mà ra.” <Fukuzawa Yukichi>

Sau buổi giao lưu, học hỏi được rất nhiều điều từ thầy, con cảm thấy ngọn lửa nhiệt huyết với sự nghiệp học vấn trong con ngày càng bừng lên mạnh mẽ hơn. Con tin là không chỉ có bản thân con mà tất cả các bạn học sinh Khát Vọng cũng đều sẽ hưởng ứng hết mình cuộc Cách mạng sự học – Cách mạng bản thân này, sẽ vang mãi câu tuyên ngôn: “Ta là sản phẩm của chính mình” cùng ngọn cờ mang khẩu hiệu: “Tự lực khai phóng” dựa trên tinh thần thực học, thực học để khai phóng, thực học để chuyên sâu, để có thể rèn luyện cho mình một cái đầu sáng và một trái tim nóng. Con cũng cảm ơn thầy đã đưa chúng con đến gần hơn với một trong những con đường để trưởng thành – đó là sách – cảm ơn những cuốn sách vô cùng giá trị, ý nhĩa mà thầy dành tặng cho tụi con!

Chúng con còn được tham gia lớp học có cái tên rất thú vị “Khám phá người hùng bên trong bạn” từ các anh chị đến từ trung tâm Innerspace để có thể phát hiện và phát huy những thế mạnh, những ưu điểm của chính mình. Để trở thành một người hùng không khó bởi những phẩm chất của một người hùng luôn tồn tại bên trong mỗi chúng ta. Nhưng làm cách nào để thể hiện những phẩn chất ấy ra bên ngoài lại là một điều không mấy dễ dàng. Chúng con đã được thỏa sức sáng tạo với những sản phẩm do chính mình tạo ra – những sản phẩm không phải đồ thủ công mĩ nghệ mà phô diễn một cách cụ thể, sinh động nhất tính cách và những phẩm chất anh hùng trong mỗi người chúng con.

Sau đó, chúng con còn được định hướng tương lai, nghề nghiệp một cách cụ thể, rõ ràng và cực kỳ hữu ích đến từ Trung tam Reach. Đây cũng có thể sẽ là một cánh cửa nữa mở ra đối với các bạn học sinh Khát Vọng. Trong tương lai, các bạn ấy sẽ có thể tìm cho mình một công việc phù họp để theo đuổi, cải thiện cuộc sống và thậm chí còn có khả năng trở lại góp sức chung tay xây dựng quỹ Khát Vọng ngày càng rộng lớn để giúp đỡ nhiều hơn nữa những mảnh đời kém may mắn.

Con hào hứng nhất là buổi giao lưu với học sinh trường quốc tế Wellspring. Con đã biết đến mái trường này từ lâu và luôn ao ước một ngày nào đó sẽ được đặt chân vào ngôi trường ấy và chỉ thế thôi vì con biết mình không đủ khả năng để được học trong một ngôi trường danh tiếng như vậy. Từ buổi về thăm gia đình, con đã được gặp thầy Cường – đại diện cho trường và thực sự con thấy rất cuốn hút khi nói chuyện với thầy. Thầy là một ông bố và là một người thầy rất tuyệt vời. Thầy đặt ra cho con những câu hỏi khiến con phải suy nghĩ và nhìn thẳng vào hiện thực cuộc sống để đưa ra những quyết định dứt khoát, cụ thể, chính xác cho tương lai của chính mình. Trong buổi giao lưu, con lại được làm quen với rất nhiều bạn mới – những người bạn mà con đã từng nghĩ là sẽ không dễ để làm quen nhưng lại dễ thương, cởi mở, vui tính đến không ngờ! Con thích những hoạt động mà học sinh Khát Vọng và Wellspring cùng tham gia với nhau, thích bức tranh có hai màu xanh trên đồng phục của Khát Vọng và Wellspring hòa quyện, đan xen vào nhau, thích những lời nhận xét vô cùng ý nghĩa, đáng yêu của mọi người và hơn tất cả, con thích những tình cảm nhiệt thành mà các bạn học sinh trường Wellspring dành cho chúng con, nhất là trong phút chia tay đầy cảm động qua những lời nói, ánh mắt, nụ cười và cả những giọt nước mắt, những cái bắt tay thật chặt, những cái ôm ấm áp vô cùng,... Giây phút ấy, khong ai muốn chia tay cả, ai cũng bịn rịn, quyến luyến vì những tình cảm mới chớm đến từ những người bạn mới quen đến vội và đi cũng rất nhanh chỉ trong hơn một tiếng đồng hồ.

Trong suốt một tuần ấy, buổi sáng, chúng con dậy sớm và được học nhảy dân vũ bài “Pokemon Go” và “Việt Nam ơi” thật sự rất sôi động. Đây quả là một cách thú vị để làm nóng cơ thể và bắt đầu một ngày mới tràn trề sức sống thay vì tập thể dục mỗi sáng. Buổi trưa, sau những hoạt động mất khá nhiều sức, chúng con được ăn rất nhiều món ngon, sơn hào hải vị mà ngày nào cũng được ăn nhiều như vậy. Con thật sự rất cảm ơn các cô đã dành cả ngày để chăm sóc “cái dạ dày” của tụi con. Vào buổi tối, chúng con có những hoạt động thư giãn rất vui vẻ như: múa hát, diễn kịch, chơi trò chơi,... Nhưng phần mà con thích nhất đó là khi các bạn được lên “nhận thưởng” khi đến muộn hay thua trong những trò chơi, bởi lúc ấy, các bạn đáng yêu hơn bao giờ hết và những lúc như vậy, mọi người lại được rất nhiều “thuốc bổ” (“Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ” nhưng một trận cười hả hê thì quả là không đếm xuể).

Chúng con còn được đi thăm quan rừng Cúc Phương – một địa điểm du lịch nổi tiếng của Ninh Bình quê hương con nhưng con vẫn chưa có cơ hội được đến thăm quan. Sau một chuyến đi rất dài hơn 2 tiếng đồng hồ, ai cũng mệt nhưng nụ cười vẫn luôn nở trên môi. Trên những chuyến xe Khát Vọng ấy, tiếng cười luôn vang lên với những trò chơi giải trí thú vị mà các anh chị tình nguyện viên mang đến cho chúng con, xua tan đi hết những cơn say xe vốn đã “vô phương cứu chữa”. Chúng con cùng nhau đi dạo một vòng quanh khu nhà ở (con thích nhất là nhà sàn và đây là lần đầu tiên con được nhìn thấy), ăn những món ăn đặc sản ở nơi đây. Sống giữa thiên nhiên hoang dã, con cảm thấy lòng mình thanh thản, tâm hồn thư thái vô cùng như được trở về với những ngày xa xưa. Dù thời tiết ẩm ướt nhưng các anh chị và các cô chú vẫn cố gắng tổ chức một buổi đốt lửa trại vào buổi tối cho chúng con. Ngọn lửa bập bùng cháy lên lúc cao lúc thấp, vang lên từng tiếng tí tách sưởi ấm không gian heo hút chốn núi rừng và sưởi ấm cả những trái tim non nớt của những đứa trẻ. Chúng con đã rất vui, đã cười rất nhiều khi cùng nhau nhảy múa xung quanh đống lửa trên nền nhạc lúc sôi động, lúc trầm lắng khiến tụi con “không kịp trở tay”. Con làm sao quên được cái lúc mỗi nhóm lên “quẩy” và cái lúc vừa trẻ con vừa điên rồ ấy sẽ trở thành những kỉ niệm đẹp để chúng con trêu đùa nhau! Con hào hứng vô cùng với tiết mục “nhảy sạp”. Đây là lần đầu tiên nên ban đầu, mọi thứ đều có vẻ không mấy dễ dàng vì nếu nhảy không đúng sẽ bị kẹp chân hoặc vấp ngã. Nhưng rồi, con cũng đã hoàn thành tốt từ đầu đến cuối và còn rủ thêm các bạn nhảy chung. Con còn vui hơn khi được tự tay mình đập sạp cho các bạn khác nhảy. Cái cảm giác được mang lại niềm vui và tiếng cười cho mọi người thật không có từ ngữ nào diễn tả hay hơn “wonderful”! Sau đó, chúng con được ăn khoai lang nướng từ chính củi lửa mà chúng con vừa đốt. Hai bàn tay lăn qua lăn lại củ khoai, vừa ăn vừa thổi vừa xuýt xoa trước cái lạnh của không khí và gió rừng. Chúng con còn quệt lên mặt nhau những vết nhọ đen sì như những con mèo rất dễ thương rồi nhìn nhau và phá lên cười vì thậm chí còn không nhận ra nhau nữa. Chúng con cũng được trải cảm giác tắm bằng nước suối 17 độ C để lại cái tê tê, mát lạnh nơi da thịt. Buổi sáng thức dậy, sau khi hít thở không khí trong lành, ngồi tĩnh tâm nghĩ đến những điều tốt đẹp, chúng con ăn sáng và dọn hành trang sẵn sàng cho một chuyến leo núi kéo dài 3 tiếng. Trời mưa ẩm nên đường rất trơn, rất nguy hiểm và nếu không cẩn thận có thể trượt ngã bất cứ lúc nào. Nhưng chúng con ai cũng thích phiêu lưu mạo hiểm nên những thử thách như vậy chỉ càng kích thích sự hưng phấn của chúng con. Trong buổi leo núi hôm ấy con khâm phục nhất là anh Hoàng và anh Trung. Dù là một cậu bé khiếm thị nhưng với sự giúp đỡ của anh Trung suốt chặng đường dài, anh ấy đã đi được đến đích cuối cùng mà không một lần vấp ngã. Con thật sự rất ngưỡng mộ ý chí, quyết tâm và sự cố gắng không ngừng của cậu học trò Trần Việt Hoàng. Anh đã chứng minh cho mọi người thấy không gì là không thể. Và đó cũng chính là bài học về ý chí, nghị lực mà con rút ra được từ sau chuyến đi ấy. Kết thúc cuộc leo núi, ai cũng sung sướng ra mặt mặc dù chân tay muốn rụng rời, cảm giác như vừa chinh phục được đỉnh Everest vậy. Chúng con được thăm quan khu bảo tồn – nơi bảo vệ rất nhiều loài rùa và các loài khỉ, vượn, voọc,... Con đã biết được thêm rất nhiều điều thú vị về các loài động vật này.

Chúng con được đi thăm lăng Bác – niềm mong mỏi, ao ước của bất kì người con dân đất Việt nào. Ngay từ cổng vào, con đã cảm thấy được sự tự nhiên, gần gũi, ấm áp vô cùng ở nơi đây. Lần đầu tiên được nhìn thấy Bác – con người vĩ đại nhất của dân tộc Việt Nam, vị lãnh tụ kính yêu, vị cha già của dân tộc, sự xúc động trong con bỗng trào dâng một cách khó tả. Các chú lính đứng canh giấc ngủ cho Bác quân phục chỉnh tề, tư thế kiêu hùng như những bức tượng đài gợi nên không khí trang nghiêm nơi Bác nghỉ ngơi. Chúng con được cô hướng dẫn viên đưa đi thăm quan khu nhà sàn, vườn cây, ao cá của Bác và cả ngôi nhà 54 – một ngôi nhà cấp bốn trong dãy nhà dành cho công nhân mà Bác từng ở. Tất cả tái hiện một cuộc sống giản dị, mộc mạc, chất phác của Bác. Phòng ngủ, phòng làm việc và phòng khách của Người cũng chỉ vỏn vẹn vài thứ vật dụng cần thiết. Và đâu đó nơi ấy vẫn ánh lên hình bóng của Người. Tất cả đều gắn liền với một vị lãnh tụ rất bình dị mà cũng rất “sang”, rất phương Đông nhưng cũng đậm phong cách phương Tây, rất đậm đà bản sắc dân tộc mà luôn biết tiếp thu có chọn lọc những tinh hoa văn hóa thế giới. Chúng con được tham quan Viện bảo tàng Hồ Chí Minh – nơi lưu giữ những kỉ vật của Bác, những dấu ấn lịch sử trong suốt hành trình cứu nước và cả kho tàng tác phẩm của Người. Con rất kính phục và ngưỡng mộ sự am hiểu đến mức uyên thâm văn hóa dân tộc Việt Nam nói riêng và văn hóa các quốc gia trên thế giới nói chung. Được cô hướng dẫn viên giới thiệu, chúng con như lạc về quá khứ và lịch sử như được tái hiện. Chúng con như được chứng kiến sự thô bạo của bọn giặc Pháp, giặc Nhật, giặc Mỹ và bọn tay sai và chứng kiến cả sự hi sinh của Bác cùng với sự anh dũng của dân tộc Việt Nam ta. Đối với con, tất cả đều rất mới lạ, lí thú và cuốn hút khiến con không thể rời mắt và không muốn rời xa nơi Bác yên nghỉ sau cuộc đời bôn ba năm châu bốn bể - nơi lưu giữ bao hình ảnh gắn liền với cuộc đời của một vĩ nhân.

Và có lẽ ai cũng vậy, án tượng sâu đậm nhất trong suốt cả trại hè đó chính là đêm Gala mà cả gia đình Khát Vọng đã dồn hết tâm sức để chuẩn bị. Đây là lần đầu tiên con được đặt chân tới một nơi rộng lớn, lộng lẫy và sang trọng như nơi tổ chức Gala. Các anh chị tình nguyện viên đã giúp đỡ chúng con rất nhiều trong việc chuẩn bị các tiết mục văn nghệ vô cùng thú vị, đặc sắc. Hai tiết mục nhảy dân vũ đã khiến cho hội trường nóng lên và thật sự sôi động. Lắng lại một chút với bản độc tấu sáo trúc của anh Hoàng: “Lòng mẹ” khiến ai cũng rưng rưng, cay cay nơi khóe mắt, lệ tuôn trào lúc nào chẳng hay. Tiếng sáo vang khắp khán phòng trong sự lặng im để cảm nhận tình cảm với mẹ mà anh gửi vào trong tiếng sáo da diết, du dương, để những trái tim được kết nối yêu thương với nhau. Tiết mục sáo mèo của anh Vàng A Bình cũng hay không kém nhưng lại mang cái nét hoang sơ như tiếng chim hót, tiếng suối chảy rì rào chốn núi rừng Tây Bắc khi mùa xuân về. Tiết mục kịch mà yếu tố bi kịch xen lẫn với yếu tố hài kịch do anh Thoại Kỳ làm đạo diễn đã làm chúng con dở khóc dở cười và đã thực sự chạm đến trái tim mọi người từ chính những câu chuyện thật của các bạn học sinh Khát Vọng. Con cũng tham gia 2 tiết mục là bài hát “To believe” và tiết mục múa nón “Hello Việt Nam”. Con cảm thấy rất vui và hứng thú khi làm việc nhóm với mọi người vì ai cũng đều có ý thức trách nhiệm rất cao, thêm vào đó lại còn rất chăm chỉ, sáng tạo và thật sự tài năng. Chúng con còn được nhận lại những tiết mục văn nghệ như bài hát: Những ước mơ, Áo trắng đến trường của các anh chị đến từ Intecom và được lắng nghe những dòng tâm sự hết sức cảm động của các mẹ và các cô chú.

Chúng con có cả một buổi chiều để nhận thưởng và viết cho nhau những dòng lưu bút. Chúng con thật sự tự hào vì là học sinh Khát Vọng, được nhận những món quà vô cùng ý nghĩa cho mọi nỗ lực, cố gắng của mình. Con thấy mình thật sự may mắn sau bao cố gắng khi giành giải nhất trong cuộc thi viết từ mới tiếng Anh bởi các bạn khác cũng rất giỏi. Con được một bạn ghi cho mình một câu nói là “I have many problems in my life. But my lips don’t know that. It always smiles.” Con nghĩ đây sẽ là lời động viên, an ủi cho con mỗi khi gặp khó khăn.

Và ngay sau buổi chiều hôm ấy, đến gần một nửa các bạn phải về vì đường xa. Cuộc vui nào rồi cũng có hồi kết. Nhưng sau một tuần ở bên nhau, giây phút chia tay thật buồn và quyến luyến. Một tuần chưa đủ để chúng con có thể thấu hiểu nhau nhưng đã đủ để chia sẻ cùng nhau rất nhiều điều, đủ để tình cảm ấy nảy nở bền chặt. Đó là một cuộc chia tay đẫm nước mắt. Đó không chỉ là giọt nước mắt buồn rầu vì phải chia xa mà đó còn là giọt nước mắt hạnh phúc, giọt nước mắt của tình cảm yêu thương để khích lệ nhau tiến lên trong cuộc sống, vượt qua mọi khó khăn. Buổi chia tay hôm ấy ủa là “Người tuôn nước mắt, trời tuôn mưa”. Phải chăng đến ông trời cũng phải bật khóc vì cảm động trước tình cảm bền chặt, chân thành, thiết tha của tụi con. Con đã cố giấu nước mắt vì con không muốn nhìn thấy mọi người khóc nhưng con không thể kìm nén được những cảm xúc dâng trào khi ấy và nước mắt cứ tuôn trào trên bờ mi. Dẫu biết không phải là chia xa mãi mãi, biết rằng năm sau sẽ gặp lại nhau và mọi người đều sống tốt, biết là chúng con vẫn có thể liên lạc với nhau... nhưng... Và chúng con đã hứa với nhau sẽ cùng cố gắng phấn đấu học tập thật tốt, mạnh mẽ, kiên cường vượt qua mọi gian nan, thử thách để xứng đáng là học sinh Khát Vọng, xứng đáng với tình yêu thương của các mẹ, các anh chị và tất cả mọi người luôn yêu thương và tin tưởng chúng con.

“Cuộc đời là những chuyến đi dài”. Con nghĩ cuộc đời sẽ thật đẹp và thật ý nghĩa khi có những chuyến đi. Nhưng đối với con, mỗi chuyến đi không chỉ để lại những kỉ niệm quý giá mà còn để lại một điều là càng đi xa ta càng thêm nhớ nhà. Vì vậy nên dù có đi muôn nơi xa xôi, rộng lớn, mới mẻ nhưng nơi tuyệt nhất vẫn là gia đình và chuyến đi đẹp nhất trong đời con chính là hành trình đến với trại hè Khát Vọng. Bởi không nơi đâu có thể mang lại cho con niềm hạnh phúc và hơi ấm của tình thương như hai gia đình tuyệt vời của cọn. “Đi một ngày đàng học một sàng khôn”. Sau chuyến đi này, con đã học được rất nhiều điều từ tất cả mọi người vì “Tôi chưa gặp một người nào mà tôi không học được ở họ một điều gì”. Con được mẹ Dung tặng một quyển sách và được mẹ tặng cho con những lời yêu thương có cánh: “Con là một thiên thần được gửi đến đây. Cô rất tự hào về con và yêu con rất nhiều!” Con sẽ cố gắng nỗ lực hết mình để thực sự xứng đáng với những lời ấy, với tình yêu thương ấy và với sự tin tưởng, kì vọng mà tất cả mọi người đặt nơi con và để năm sau có thể mỉm cười tự tin khi gặp lại mọi người trong trại hè. Con luôn mong chờ trại hè năm sau sẽ tuyệt vời và vui vẻ, bổ ích hơn nữa! Cuối cùng, con xin chúc các mẹ, các anh chị và tất cả các bạn trong đại gia đình ta luôn mạnh khỏe, vui vẻ, tươi trẻ, hạnh phúc và thành công trên con đường mình đã chọn. SEE YOU AGAIN!

Yêu thương Khát Vọng

Phạm Tú Anh

 
1
Bạn cần hỗ trợ?