Các chuyến đi xác minh

[8/10/2017] HÀNH TRÌNH KHÁT VỌNG VỀ TĨNH GIA – THANH HÓA

Nhận được thông tin về hoàn cảnh của ba mẹ con em Nguyễn Đức Hùng, sáng 8/10 hành trình Khát vọng tiếp tục về với vùng đất Tĩnh Gia – Thanh Hóa dưới trời mưa tầm tã, ảm đạm để tìm về ngôi nhà nhỏ đã cũ nát của 3 mẹ con Hùng.

Thời tiết như ủng hộ lòng người, Tĩnh Gia đón đoàn Khát vọng bằng một chút nắng nhẹ nhàng, vô cùng may mắn và tình cờ gặp được 2 thầy là giáo viên bản địa, chúng tôi được dẫn đến nhà Hùng trên chiếc xe của thầy giáo dạy trường em. Trên con đường làng nhỏ hẹp, chúng tôi không khỏi mong đợi được gặp mặt 3 mẹ con, cũng như không kém phần ám ảnh khi thấy đôi mắt buồn sầu đến u thảm mỗi khi chúng tôi nhìn vào bản hồ sơ ban đầu còn khá sơ xài về hoàn cảnh của 3 mẹ con.

Khát Vọng

[Khát Vọng] Đường vào nhà 3 mẹ con chập chờn sỏi đất và VLXD để xây căn nhà do UBND huyện hỗ trợ, nhà cũ đã phá chỉ còn 1 góc sập xệ, hoang tàn, không có gì đáng giá

Bố mất sớm, 3 mẹ con Hùng sống trong căn nhà nhỏ hẹp, cũ nát trong một con đường nhỏ thuộc xã Tân Dân, Tĩnh Gia, Thanh Hóa. Cuộc đời chưa thôi những biến động khi chỉ 1 tháng sau khi bố mất, chị Tuyên (mẹ của 2 em) phát hiện mình bị ung thư tuyến vú vào năm 2013. Tuy nhiên, do không có điều kiện cũng như còn phải chăm con, chị uống thuốc 7 ngày rồi không đi khám nữa. Đến năm 2017, căn bệnh ung thư của chị đã phát triển đến giai đoạn 3, mỗi lần khám chữa là mỗi lần đau đầu lo lắng với 3 mẹ con về tiền bạc, về những sự đau đớn về thể xác cũng như về những nỗi lo tinh thần khi 2 đứa con nhỏ ở nhà không ai chăm sóc

Mỗi lần mẹ đi khám bệnh, 2 anh em Hùng và Mạnh ở nhà nương tựa vào nhau. Do thời gian bố mất, mẹ đi khám nên các em đều bị lạc hướng, phân tán việc học tập dẫn đến đều học muộn 2 năm. Với độ tuổi mà đúng ra năm nay phải học lớp 10 (hiện đang học lớp 7), Hùng vẫn nhỏ như một đứa trẻ lớp 6, làn da bánh mật gầy sạm nắng. Em vẫn thường mò cua bắt ốc hàng ngày để giúp mẹ có thể trang trải phần nào được cuộc sống (thu được khoảng 30k/ ngày). Em suy nghĩ nhiều, thương mẹ và luôn trong trạng thái u sầu, ảm đạm sau tất cả những khó khăn, vất vả, sau cả những suy nghĩ tiêu cực về cuộc sống, về tương lai. Hùng sống khép mình, trầm lặng, đau khổ và không giao tiếp nhiều với người xung quanh.

Khát Vọng

[Khát Vọng] Nụ cười ấm áp và đôi mắt sáng của em Mạnh khiến chúng tôi quên đi mọi mệt mỏi, gian nan trên cả hành trình

Khác với Hùng, cậu em Nguyễn Đức Mạnh lạc quan, vui vẻ hơn. Có lẽ những nỗi đau kia vẫn chưa thể nào làm suy xụp một tâm hồn còn đang quá trẻ, hồn nhiên và vui tươi. Em có đôi mắt sáng, nụ cười trong trẻo thánh thiện trên khuôn mặt gầy gò, đen sạm sau những ngày cùng anh dầm mưa dãi nắng đi tìm mò con cua, con ốc mưu sinh.

Sau một quá trình nói chuyện, gắn kết và chia sẻ yêu thương, 2 anh em đã dần mở lòng hơn và bắt đầu chia sẻ về những khó khăn trong cuộc sống. 2 em đều vô cùng thương mẹ, mang trong mình Khát vọng được đổi thay, được học hành, được thay đổi cuộc sống. Về phần Hùng, em chia sẻ muốn trở thành một kĩ sư điện lạnh, được thoát nghèo, giúp mẹ và em có được một cuộc sống tốt đẹp hơn

Với hoàn cảnh của gia đình, những ngày qua đã có rất nhiều cá nhân, tổ chức có lòng hảo tâm đến hỗ trợ, UBND huyện cũng đã hỗ trợ tiền xây nhà cho 3 mẹ con, để cho 3 mẹ con có thể thoát khỏi cảnh mưa bão dột nát. Tuy nhiên, trong em vẫn luôn tồn tại những nỗi lo âu đến sợ hãi khi không có ai sẻ chia, đồng cảm với em mỗi lần mẹ ra Hà Nội khám bệnh, không có ai dẫn dắt, định hướng cho em những kĩ năng cần thiết để có thể hoàn thiện mình hơn. Do vậy, chúng tôi quyết định đưa các em về với đại gia đình Khát vọng, nơi có sự yêu thương, sẻ chia, đùm bọc, để tập trung cho các em, cho tương lai, cho hạnh phúc của những người sinh ra và lớn lên trong nghèo khó, đói rách và khổ đau

Trời đổ cơn mưa tầm tã, từng cơn mưa trút xuống những tấm mái xi măng đã lỗ chỗ những lỗ thủng trên căn nhà đã phá đi một nửa để căn nhà mới được dựng lên, từng giọt mưa qua những khe hở rơi xuống nền nhà lạnh lẽo của 3 mẹ con, rơi cả trên tay, trên vai chúng tôi. Đó cũng là lúc chúng tôi phải ra về. Động viên em những câu cuối cùng trước khi rời khỏi mảnh đất này, chúng tôi không thôi xúc động. Nhìn căn nhà cũ nát đã bị phá tới một nửa cho một căn nhà mới khang trang, sạch sẽ, tôi chợt nghĩ phải chăng cũng đã đến lúc để xây dựng những TRANG ĐỜI mới của 2 em: tích cực hơn, mạnh mẽ hơn và hướng tới 1 tương lai tươi sáng.

Thanh Hóa, [8/10/2017]

Trường Chinh

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *