Các chuyến đi xác minh

[8.11.17] KHÁT VỌNG VỀ HẢI DƯƠNG

Những ngày đầu tháng 11 trời trong trẻo, Khát Vọng về Hải Dương, đến thăm gia đình em Đồng Ngọc Tuấn Kiệt.

Bà nội Kiệt 79 tuổi đón chúng tôi bằng khuôn mặt hơi ngại ngùng nhưng đầy hiền từ. “Đây là nhà bà ấy đi thuê , chứ nhà cũ đã bán cho bố nó đi chữa bệnh lâu rồi, bà ấy chẳng có gì đâu, toàn bộ đồ đạc cũng là do họ chuyển lên Hà Nôi nên để lại cho mượn đấy, bà này chăng có gì đâu các cô ạ…” Bà hàng xóm già chia sẻ.

Và câu chuyện của chúng tôi bắt đầu như thế … Gia đình bà có 5 người con, một người mất trẻ, con trai cả mất vì tai nạn (2 vợ chồng cùng mất 1 ngày để lại đứa cháu 1 tháng tuổi cho bà nuôi đến tuổi gả chồng), Con trai út của bà là bố Tuấn Kiệt hiện đang bị suy thận, 1 tuần 3 lần phải lên Hà Nội chạy chữa, sức khỏe gần như suy kiệt, chi phí đi lại ăn ở của anh hoàn toàn phụ thuộc vào tiền lương ít ỏi của mẹ già và các anh chị em khác giúp đỡ.
Chồng bà trước khi mất cũng đã bị tai biến nặng, phải nằm liệt một chỗ trong thời gian dài, một tay bà chăm sóc ông tại những căn nhà đi thuê tăm tối.

Khat Vong

[Khát Vọng] – Em Đồng Ngọc Tuấn Kiệt

Nhà cũ của gia đình đã bán từ năm 2003 để lấy tiền chữa bệnh cho bố Tuấn Kiệt, tính đến nay, cả nhà đã gần 20 lần chuyển trọ. Bản thân bà nay đã gần 80 tuổi, già yếu, đi lại nặng nhọc, tai không còn nghe rõ, bệnh gan, bênh tiền đình và cả tâm bệnh giày vò tâm trí bà.
Bà thương Tuấn Kiệt còn nhỏ dại, khi bà mất sẽ không ai chăm, bà thương bố Tuấn Kiệt bệnh yếu, bà thương bà cuối đời vẫn không có căn nhà tử tế để ở. Ở cái tuổi lẽ ra phải quây quần an lạc bên con cháu, bà vẫn phải sống cuộc sống luôn bấp bênh thấp thỏm trong lo sợ…

Khat Vong

Bà Vinh, bà Nội em Đồng Ngọc Tuấn Kiệt

Chúng tôi lắng nghe câu chuyện cuộc đời của người phụ nữ gần 80 tuổi ấy, lắng nghe những nốt trầm trong cuộc đời bà, lắng nghe giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt hiền từ cam chịu mà không cứ đau thắt cả lòng.

Chỉ có một ánh nắng nhỏ của hy vọng tỏa sáng trong những câu chuyện màu xám xịt bởi những nỗi đau … Cậu bé Đồng Ngọc Tuấn Kiệt mầm non của gia đình, tuy còn nhỏ, nhưng lại rất hiểu chuyện “Bà ơi, con xin bà đừng chết, bà chết rồi ai sẽ nuôi con…”

Hiện Kiệt đang học lớp 5, em là học sinh giỏi nhiều năm liền, em chăm ngoan, có khuôn mặt rạng rỡ, tươi sáng. Em yêu bà, thương bố, chăm chỉ học tập và đã sớm hiểu việc học sẽ thay đổi cuộc đời em… Vì vậy, em rất quan tâm chăm sóc động viên bà và bố, tuy nhỏ xíu như cậu bé lớp 3 nhưng Kiệt năng nổ mọi việc trong nhà giúp bà nấu cơm, rửa bát, quét nhà ….

Chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai, không ai trong chúng ta biết được, nhưng chúng tôi tin vào cậu bé này, tin rằng chính em sẽ làm thay đổi vận mệnh gia đình em, viết lên những câu chuyện mới. Và Khát Vọng cũng sẽ đồng hành trên bước đường dài cùng em, em sẽ có thêm một gia đình với nhiều người anh người chị, nhiều tình yêu thương, niềm tin và cả hy vọng vào tương lai tươi sáng.

Lúc chia tay thật nhìn bịn rin… Người bà nội cứ nắm chặt chay chúng tôi, rồi lại ôm chầm chúng tôi nhiều lần, nước mắt ngấn trong nụ cười tin tưởng, rằng bà đã có thể yên tâm về tương lai của Tuấn Kiệt !!!

Hải Dương, ngày 8/11/2017

Hao Nguyen

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *