Các chuyến đi xác minh

[20.08.2017 ĐÓN BÙI THỊ TỨ -HÒA BÌNH VỀ GIA ĐÌNH KHÁT VỌNG

Ngay sau khi nhận được lời gửi gắm của thầy Nguyễn Đại Hải – TGĐ Tài năng Việt về trường hợp cô bé Bùi Thị Tứ – dân tộc Mường (không cha, mồ côi mẹ) ở Hòa Bình, chúng tôi đã sắp xếp đi thăm con vào ngày chủ nhật ngay sau đó.
Xe khách vừa dừng lại nơi ngã ba chạy qua xã, chúng tôi đã nhìn thấy Tứ dắt chiếc xe đạp đứng đón nơi đầu đường với nụ cười bẽn lẽn nhưng thật ấp áp, gần gũi và đầy tin cậy đối với bất cứ ai.

Khat Vong

[Khát Vọng] Con lo lắng, u sầu khi được hỏi thăm ! Con chỉ có ước mơ duy nhất là học hết lớp 12, con đi làm thuê có tiền sửa mái nhà

Đi bộ khoảng 1,5 km chúng tôi đến một cái ngõ nhỏ, đi qua cái cổng tre rất nhỏ thấp và giản dị mở ra một ngôi nhà cũng nhỏ xíu, xinh xắn nằm giữa một khu vườn xanh mát được phủ nắng vàng ươm rực rỡ (giống như trong chuyện cổ tích)…
Lắng lòng ngồi nghe câu chuyện về con từ người bác gái (đạp xe chục km về thăm cháu) vào cuối tuần… Tứ không có cha, mất mẹ khi em mới 7 tuổi. Em bơ vơ, ngơ ngác,côi cút trong căn nhà nhỏ và không biết chuẩn bị nổi bữa ăn ….
Nuốt nước mắt và sự khó khăn của gia đình chồng, bác gái gắng gượng chịu đựng để đưa Tứ về ở cùng vài năm để hướng dẫn cháu cách tự chăm sóc bản thân. 

Khat Vong

Sau vài năm, cô bé cũng phải rời nhà bác, tự sống độc lập… Con không ngừng nỗ lực học cách để sống, để chống chọi với khó khăn đắp đổi qua ngày … Con làm thuê, cuốc mướn để có thêm tiền ăn học …
Nhìn dáng người con lam lũ, khuôn mặt có phần hơi nghiêm nghị, già hơn so với tuổi của con và nhìn căn nhà nhỏ dột nát, nắng mưa thường xuyên dội vào chúng tôi không khỏi cảm thương sâu sắc …
Nhưng nhìn ánh mắt ngời sáng của con, lắng nghe con trò chuyện để cảm nhận một vẻ đẹp nội tâm sâu sắc, một nội lực mạnh mẽ trong ngôi nhà nhỏ đơn xơ yên bình trong ngút ngàn cây xanh, hoa lá … chúng tôi thấy cuộc đời mới tươi đẹp biết chừng nào ! 

Khắp các tận cùng của khổ đau, mất mát lại luôn ẩn chứa thật nhiều hạt bụi màu lấp lánh diệu kỳ.
Trước đây, Tứ chỉ mong ước được học xong lớp 12 rồi sẽ tiếp tục đi làm thuê để có tiền sửa được cái mái nhà cho đỡ dột… Bắt đầu từ hôm nay, con có thêm một khát vọng mới, được tiếp tục đi học cao hơn, được có một cuộc sống hạnh phúc và đổi thay !
Trước khi chia tay, con nghẹn ngào nói lên ước nguyện của mình “Con cầu cho không có thêm bất cứ đứa trẻ nào sinh ra rơi vào hoàn cảnh như con .. “ và nước mắt cứ thế tuôn rơi …
Một ước nguyện vô cùng tốt đẹp từ một tâm hồn rộng mở !
Cho dù chúng tôi và con đều biết rằng, điều ước này là điều không thể, cuộc sống vẫn muôn màu muôn vẻ, nỗi đau và mất mát cũng vẫn sẽ có mặt ở mọi nơi, nhưng chẳng gì có thể ngăn cản được khát vọng sống và tình yêu của người với người .  

Hòa Bình [20.08.2017]

Vũ Thị Dung

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *